Theo dõi. Tên truyện: Xuyên nhanh đại lão lại điên rồi. Hán Việt: Khoái xuyên chi đại lão hựu phong liễu. Tác giả: Lỏa Bôn Đích Man Đầu. Tình trạng cv: Còn tiếp. Tình trạng edit: Đang tiến hành. Editor: Nguyệt Phong. Giới thiệu: Nam Diên - một tu luyện cuồng ma bắt một con Chương 43: Thất vọng, lấy thân tuẫn thành. Chương 44: Ha hả, hai trăm năm. Chương 45: Ma Vực, con ma men sửu bát quái. Chương 46: Ta kêu, A Thanh. Chương 47: Say rượu, nàng chỉ có thể là của ta! Chương 48: Kinh hãi, tuyển Ma hậu. Chương 49: Rốt cuộc, xuất hiện. Nghe truyện [Xuyên Nhanh] Đại Lão Lại Điên Rồi của tác giả Lỏa Bôn Đích Man Đầu, giọng đọc hay, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Nghe trên mọi thiết bị máy tính, điện thoại di động, máy tính bảng. Đọc truyện Xuyên Nhanh Chi Đại Lão Lại Điên Rồi miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng. Mau Xuyên: Đại Lão Lại Điên Rồi! Giới Thiệu Đọc truyện hay ngôn tình sắc , ngôn tình sủng , ngôn tình tổng tài , ngôn tình cổ đại , ngôn tình xuyên nhanh , giới giải trí - showbiz . Tên truyện: Xuyên nhanh đại lão lại điên rồi Hán Việt: Khoái xuyên chi đại lão hựu phong liễu Tác giả: Lỏa Bôn Đích Man Đầu Tình trạng cv: Còn tiếp Tình trạng D9csO. Editor Nhất Nguyệt Vi SinhVăn ánHệ thống [Ký chủ, ta sẽ nổ lực giúp ngươi đổi mới chính mình, không làm tù nhân nữa!]Ký chủ Nam Nhiễm"À"Thiếu niên lạnh băng bước tới Cậu là ai?Nam Nhiễm, đánh ngất khiêng Chính Vương quyền khuynh thiên hạ, ánh mắt bề nghễ Nữ tử từ đâu xuất hiện?Nam Nhiễm, đánh ngất khiêng gia bệnh kiều tràn đầy buồn bực Còn dựa lại gần nữa, tôi giết chết Nhiễm, đánh ngất khiêng đế hắc hóa ý cười nghiền ngẫm Người chế tác, cô?Lời còn chưa nói Nhiễm đã đánh ngất người, đang chuẩn bị khiêng thống càng ngày càng hoảng sợ.[Ký chủ, cô cô cô, làm gì vậy? ]Nam Nhiễm thản nhiên Nhốt vào phòng tối, giấu thống bị dọa,[Không phải chúng ta đã nói, sẽ một lần nữa làm người sao? ]Sau khi Nam Nhiễm nghe xong, ngữ khí lười nhác[Hệ thống tốt, có phải nên tìm cho ta một cái lồng sắt lớn hơn chút không? ]Hệ thống, ờ. Chương 20 Tức giận, nhìn thoáng qua Edit Zhang Beta Nguyệt Phong *** Trước khi rời đi, Bùi Tử Thanh tỏ vẻ không muốn chút nào. Hắn muốn ở cạnh nữ nhân này, cho dù không ngủ cũng được. Thế nhưng không thể, nữ nhân này nói, trẻ con phải ngủ nhiều mới có thể cao lên. Hắn nay đã mười ba tuổi, nhưng ngoại hình lại giống như đứa trẻ tám chín tuổi. Bùi Tử Thanh ngắm nhìn cơ thể mình, tỏ vẻ chán nản. - Ngươi ở gần ta nên có việc gì cứ tới tìm ta. Nam Diên vỗ vỗ đầu hắn an ủi. Đứa bé này thật hiểu chuyện, tuy là khá dính người nhưng sau khi Nam Diên ra lệnh thì hắn liền ngoan ngoãn rời đi. Với những đứa trẻ khác thì chỉ cần nhõng nhẽo là được chiều chuộng hết mức, nhưng với cô thì đứa bé ngoan thì mới được thương. Cô rất vừa ý đứa bé này. Hư Tiểu Đường chứng kiến Nam Diên dần thay đổi, cười thầm trong lòng. Sổ tay của cha đúng là có ích! Nó dường như nhìn thấy trên người Diên Diên phát ra ánh hào quang Thánh mẫu! - Diên Diên, khi nào chúng ta đi làm chuyện tốt đây? Hư Tiểu Đường vui vẻ hỏi. Nam Diên ngáp một cái, lười biếng nói - Chờ ta dạy dỗ A Thanh thành tài rồi để hắn lấy danh nghĩa của ta làm. Hư Tiểu Đường... Ngày hôm sau, Bùi Tử Thanh dậy thật sớm. Hắn mặc quần áo mùa đông, rón rén ra khỏi phòng, ngồi trước cửa phòng của nữ nhân ấy. Cách bình minh còn một quãng thời gian, tiểu quái thai ngắm ngẩn người nhìn bầu trời đêm phủ thành chủ. Đợi đến khi các ngôi sao chậm rãi biến mất, chân trời dần lộ ra một chút ánh sáng mặt trời, hắn mới nghe một tiếng cọt kẹt. Cánh cửa đẩy ra ngoài. Một cục bông trắng mềm mại phóng tới chỗ hắn. Bùi Tử Thanh theo bản năng muốn tránh ra, nhưng hắn mãi nhìn theo bóng hình xinh đẹp đến từ phía sau cửa, cả người ngẩn ngơ, giống như bị đóng đinh tại chỗ, mặt lập tức đỏ lên. Cứ như vậy đứng ngây người một lúc, cái trán liền bị Hư Tiểu Đường đập ngay chính giữa. Vừa rồi nhìn thoáng qua... Trong phòng không đốt đèn, căn phòng vẫn còn rất tối. Nữ nhân ấy mặc một cái áo lót màu trắng mỏng manh, đường cong quyến rũ được phác họa dưới lớp áo không bỏ sót điểm nào, tóc dài đen nhánh đến tận thắt lưng... Hư Tiểu Đường dùng mông nhỏ của mình che khuất đôi mắt hắn, sau đó không thấy được nữa, Bùi Tử Thanh cúi đầu cũng không dám nhìn thêm. Cục bông trắng run rẩy bộ lông, bò lên đỉnh đầu hắn, ngồi xổm ở phía trên. - Chi? Nó cưỡi trên đầu đứa bé này mà hắn không có phản ứng gì luôn? Bùi Tử Thanh ngẩn ngơ, rất nhiều hình ảnh khó coi lại hiện lên trong trí nhớ hắn. Mặc dù hắn bề ngoài nhìn qua chỉ là một đứa bé, nhưng kỳ thật, tâm trí hắn có thể so với người lớn. Hắn cái gì cũng biết. Hiểu sự đời, càng hiểu lòng người. Khi mẹ hắn còn sống, bởi vì không thể tự lực cánh sinh nên thường xuyên thông qua việc bán thân để đổi lấy một ít đồ ăn. Thời điểm mẹ hắn tiếp khách sẽ giấu hắn vào trong rương gỗ bên trong nhà. Cái rương cũ nát lại có vết nứt, cũng không cách âm. Mỗi lần hắn đều có thể nhìn thấy thân thể người nọ trần trụi cùng với nhiều loại đàn ông khác nhau quan hệ, những cảnh khó coi kia nói mãi không hết. Những từ ngữ ô ngôn uế từ miệng bọn đàn ông phát ra, cùng với nụ cười dâm đãng cùng thở dốc. Đứa bé từ ngây thơ đến chết lặng. Mặc dù chán ghét nhưng lúc ấy hắn lại ích kỷ mà hy vọng loại chuyện này có thể nhiều hơn một chút. Bởi vì như vậy hắn mới có cơm ăn. Vì những lúc vị mẫu thân trên danh nghĩa này có đầy đủ thức ăn, mới có thể chia cho hắn một ít, nếu như chính nàng đều ăn không đủ no, tiểu quái thai sẽ bị bỏ đói. Bùi Tử Thanh cũng không muốn nhớ lại hồi ức khó coi kia. Nhưng vừa rồi khi thấy tình cảnh đó, hắn nhịn không được mà nghĩ ngợi, nữ nhân này cùng những tên nam sủng kia, có phải cũng như mẹ của hắn với bọn đàn ông đó hay không... Tưởng tượng đến những cảnh tượng kia có khả năng xuất hiện, trong lòng Bùi Tử Thanh bỗng dâng trào sự tức giận không cách nào khống chế, đáy mắt u ám tối tăm cuồn cuộn như sóng lớn. Nữ nhân tốt như vậy, sao lại có thể cùng với bọn đàn ông khác làm ra chuyện dơ bẩn đó chứ! Cô chỉ cần hắn là được rồi, những tên nam sủng đó trừ bỏ khuôn mặt ra thì còn có cái gì? Nếu lột bỏ đi lớp da trên khuôn mặt họ thì cô còn nhìn bọn chúng nữa hay không nhỉ? *** Beta có lời muốn nói hình như tác giả cố tình để ngược tình tiết trong tên chương thì phải! Tu luyện cuồng ma Nam Diên quải một con thần thú, trợ nàng xuyên qua với 3000 thế giới, thu thập tín ngưỡng chi lực. Từ trước đến nay chỉ giết người không cứu người Nam Diên, từ đây thay đổi triệt để, bắt đầu làm người tốt. Đáng tiếc, người tốt khó làm. Trở thành nhi tử tới dưỡng tiểu quái thai lắc mình biến hoá thành Ma Vực đại lão, nổi điên mà tưởng quyển dưỡng nàng? Khủng nữ bệnh tự kỷ thời kì cuối tiện nghi phu quân đột nhiên không khủng nữ không tự đóng, nổi điên mà quấn lấy nàng sinh oa oa? Ngay cả tùy tay nhặt cái vật chết, đều có thể biến thành quả thể mỹ nam nằm trên giường, âm trắc trắc mà cầu phụ trách? Sau lại Nam Diên gì đều không nghĩ dưỡng, một lòng chỉ cùng nam chủ battle. Kết quả, nam chủ hắn, hắn cũng điên rồi. …… Nam Diên mặt vô biểu tình “Đại lão, trên người của ngươi hơi thở quen thuộc đến làm người chán ghét.” Đại lão gợn sóng bất kinh “Ta thế giới cho ngươi. Ngươi, cho ta.” ỦNG HỘ ĐỂ TA CÓ ĐỘNG LỰC CV NHÉ! Các bạn ủng hộ bằng 4 phương thức 1. Đánh giá chất lượng truyện và bản convert. 2. Bấm đề cử, tặng hoa ❁. 3. Ấn nút Tặng kẹo ? cuối chương. 4. Ấn Nút like Chân thành cảm ơn! Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Xuyên Nhanh Chi Đại Lão Lại Điên Rồi! Mọi người đều biết Nam Diên rất thích tu luyện, là vị đại lão không thể chọc nổi. Mặc dù nàng trước sau lồi lõm xinh đẹp tuyệt trần, nhưng mỗi khi ra tay khiến người tôi phải kêu cha gọi mẹ. Một ngày, nghe nói đại lão Nam Diên bắt cóc đứa con duy nhất của Thánh Thú Hư Tiểu Bát, dẫn theo con thú nhỏ kia đi qua ba ngàn thế giới chơi đùa. Khi biết tin này, nhóm đại yêu tinh bị cô nô dịch khóc ròng ròng cao hứng kêu gào ba ngày ba đêm. . . . Đêm nay, nguyệt hắc phong cao, thích hợp để đi bắt thú. Nam Diên một tay xách theo vò rượu hoa đào thuận tay túm được, một tay ôm Hư Không Thú Hư Tiểu Đường nghênh ngang rời đi. "Diên Diên, chúng ta đang rời nhà đi trốn sao?" Con thú nhỏ lớn lên giống một cục bông ngồi xổm trên vai nàng, eo nhỏ mập mạp vặn vẹo uốn éo, giọng nói mềm nhũn hỏi. ". . . Coi như vậy đi." Nam Diên ngửa đầu uống ực một hớp rượu hoa đào, bước đi vững vàng, chân như cưới gió, bóng lưng tiêu sái tuỳ tiện không có không có tí tự giác nào là đang đi trộm thú cả. "May là tôi đã để lại lời nhắn cho cha." Hai ngón tay Nam Diên kẹp vào rìa của vò rượu, lại uống thêm mấy ngụm, đôi môi đỏ hồng căng mọng bị rượu thấm vào sáng long lanh, dưới ánh trăng càng tăng thêm một phần xinh đẹp. "Diên Diên, cậu muốn đi thế giới gì đầu tiên?" "Thế nào cũng được, tùy ngươi." Trước hết cứ tùy tiện tìm một thế giới, nếu tôi không vui lại đổi sau. "Diên Diên muốn thân phận gì?" "Tốt nhất là thân phận nào không bị người khác quấy rầy." Nàng ghét nhất mấy người nhiều chuyện, đã ảnh hưởng đến việc tu luyện của nàng thì thôi, lại còn ồn ào muốn chết, nàng sợ mình không nhịn được trực tiếp san bằng toàn bộ thế giới. Hư Tiểu Đường không nghĩ tới Diên Diên lại dễ tính như vậy, hai mắt sáng lấp lánh "Được thôi, tôi thử lật tìm trong [Bản chép tay ba nghìn thế giới] của cha tôi xem, trước cứ tìm cho Diên Diên một thế giới giống thế giới này để thích ứng chút." Rượu trong vò vừa uống cạn, cổ tay trắng nõn của nữ tử nhẹ nhàng lật một cái, vò rượu hết bị vứt ra ngoài, phát ra một tiếng vang giòn trong màn đêm yên tĩnh. Một người một thú bước đi xa dần, nhanh chóng hòa vào trong bóng đêm. . . . Đại lục Thương Miểu, thành Tích Tuyết. Phủ thành chủ,bên trong mật thất bế quan. Không gian bỗng nhiên dao động xuất hiện một vòng xoáy màu đen, một đoàn sương máu từ trong vòng xoáy tràn ra. Màn sương máu tan dần, một nữ tử áo đen lững thững bước ra. Cùng lúc đó, đầu vai nữ tử xẹt qua một tia sáng, thân hình một con Linh thú hình cầu lông xù xì hiện ra. Một người một thú nhìn chằm chằm đống thịt vụn trên mặt đất kia, biểu cảm mộng bức. Hư Tiểu Đường oa một tiếng khóc lên “Đến chậm một bước rồi , thân thể tôi tìm cho cậu đã ngỏm củ tỏi!" Nam Diên Đâu chỉ ngỏm củ tỏi, thân thể còn bị nổ thành một bãi thịt nát. Ách. Vì vậy khi nàng đói bụng thường thích nuốt sống, sau khi cơ thể nát nhìn thật buồn nôn. "Người này vừa mới chết, hồn phách còn chưa tan biến, có thể dùng thuật sưu hồn." Nam Diên duỗi tay chộp vào hư không. Một lát sau, nàng đã biết được cuộc đời của bãi thịt nát này. Người này tên là Bùi Nguyệt Oanh là Võ sư trung cấp, sau khi lão thành chủ qua đời, Bùi Nguyệt Oanh kế thừa cơ nghiệp của cha trở thành thành chủ mới của thành Tuyết Tích. Đại lục Thương Miểu cá lớn nuốt cá bé, người chia làm Linh tu, Võ tu và người bình thường. Linh tu tu luyện dựa vào linh khí của thiên địa, võ tu chính là rèn luyện độ bền bỉ của thân thể. A, nói đơn giản một chút là có cơ thể cứng rắn hơn so với người bình thường. Nam Diên thấy thân thể của nàng vô cùng cứng rắn, nằm không cũng có thể chiến thắng. Bởi vì Võ tu tu luyện thân thể nên từ trước đến giờ toàn là nữ tử có cơ bắp, chẳng qua Bùi Nguyệt Oanh là một ngoại lệ. Nàng đam mê nhan sắc. Vì muốn bảo trì dáng người thon thả nên không thèm tu luyện cho thật tốt, cả ngày chỉ thích ngâm thơ cấu đối buồn thương, hơn nữa lại yêu thích nam sắc, nuôi cũng không ít nam sủng. Nếu không phải cha nàng để lại một lão bộc trung thành tuyệt đối, nàng đã bị người phía dưới giết chết đoạt vị từ lâu rồi. Hai ngày nay nữ thành chủ cải tà quy chính chuyên tâm tu luyện, lại tu một loại tà thuật. A thông suốt sao. Sơ ý một chút thế là nổ chết bản thân. Nam Diên móc ra một bình nước hóa hình từ bên trong không gian bản mệnh, trực tiếp biến thành dáng vẻ của Bùi Nguyệt Oanh. Hư Tiểu Đường hoảng sợ ngăn cản "Diên diên, không thể! Chúng ta không thuộc về thế giới này, nếu không khoác lên lớp da của người ở đây sẽ bị ba ba Thiên đạo phát hiện!" Nam Diên không thèm để ý, . . . "Đến lúc bị phát hiện lại tính tiếp." Thiên đạo chó, nàng ghét nhất chính là Thiên đạo. Dọn dẹp đống thịt nát trên đất xong, Nam Diên mất vài phút để biến thành nhân vật, sau đó ngả người trên chiếc giường êm chuyên dành cho thành chủ, điều chỉnh một tư thế thoải mái nhất mà nằm, vẻ mặt mệt mỏi. Nàng tu luyện gặp phải bình cảnh chỉ có thể tìm lối tắt xem có thể giống với cha mẹ nàng đi tìm chút tín ngưỡng chi lực và điểm công đức để đột phá bình cảnh. Chẳng qua nàng vẫn chưa nghĩ ra cách nào để thu hoạch được tín ngưỡng chi lực ở thế giới này. Lúc đầu nàng định cướp trước của khí vận tử, giết chết nhân vật phản diện cuối cùng ở thế giới này. Xử lý trùm phản diện đồng nghĩa với việc cứu vớt chúng sinh thiên hạ. Điểm công đức tăng lên, tín ngưỡng chi lực cũng sẽ tăng lên không ngừng. Nhưng Tiểu Đường khóc thút thít nói không được. Không thể phá hỏng chủ tuyến của thế giới này. A, đứa nhỏ hèn nhát. "Diên Diên, chúng ta làm nhiều chuyện tốt một chút thanh danh có, nhiều người kính trọng,chúng ta liền có thể đạt được tín ngưỡng chi lực rồi." Đôi mắt nhỏ bằng hạt đậu của Hư Tiểu Đường lóe lên ánh sáng, tràn đầy niềm tin vào tương lai. Nó muốn dẫn dắt Diên Diên làm nên một sự nghiệp lẫy lừng! Biểu cảm của Nam Diên trở nên vi diệu "Ý của cậu là muốn tôi làm... người tốt?" Đây quả là chuyện cười trong thiên hạ. Để một tên đại yêu chỉ biết giết người như nàng đi làm người tốt? Vật nhỏ này có phải chưa thấy thời điểm nàng ăn người tàn bạo thế nào không? Hư Tiểu Đường không hiểu ẩn tình phong phú bên dưới gương mặt than lạnh lùng của Nam Diên, trong mắt nó, Nam Diên chính là nữ vương lạnh lùng siêu ngưu bức, khuyết điểm duy nhất chính là thiếu cuộc sống sinh hoạt hàng ngày. Nó nghe nói, mấy trăm năm Diên Diên chỉ dùng để ngộ đạo, coi sinh hoạt hàng ngày là những chuyện ngớ ngẩn. Thế là nó dùng móng vuốt vỗ vỗ bộ ngực nhỏ của mình "Diên Diên đừng sợ, có tôi ở đây, tôi biết rất nhiều đấy!" Nam Diên liếc nó một chút, vuốt bộ lông mềm mại của nó "Được, về sau nghe cậu." Bắt cóc con nhỏ của người ta đúng là cũng không nên chút nào. Nàng có một tia áy náy, quyết định sẽ sủng ái Hư Tiểu Đường. "Đúng rồi Diên Diên, có một chuyện quên nói cho cậu." Hư Tiểu Đường cắn móng vuốt nhỏ ngượng ngùng nói "Năm năm sau, thành Tích Tuyết sẽ bị một vị đại lão lợi hại ở Ma Uyên tàn sát, người trong cả một tòa thành đều bị giết sạch. Uầy, thật sự là quá thảm." Nam Diên ... Trên gương mặt than lạnh lùng không có chút biểu cảm của Nam Diên dường như hiện lên mấy chữ Cậu mẹ nó đang đùa tôi phải không? _Sn_

xuyên nhanh đại lão lại điên rồi