Read Chương 17: Hạ thuốc from the story Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo by linhvng003 (linh vương) with 3,149 reads.“Chuyện sau đó như thế nào?” Nước mắt, nước mưa. Hai thứ như hoà vào nhau, từ trên khuôn mặt nhợt nhạt trẻ con của Quế Chi rồi rơi xuống đất. Có lẽ cũng đã rất lâu rồi, rất lâu nhỏ chưa có khóc như vậy. Ngày trước, khi Diệu Anh còn ở bên, nhỏ có Diệu Anh là nơi cho nhỏ ỷ lại, là nơi cho nhỏ dựa vào. Vì vậy, mỗi ngày của Quế Xuất hiện trước mắt bọn họ là hai tên khách ở phòng 500. Quế Chi nhìn thấy Bảo Kiệt như nhìn thấy kẻ thù, nhỏ trực tiếp lơ cậu đi, nhắm mắt chuẩn bị bước vào mộng đẹp. Còn Diệu Anh cũng coi hai người mới đến như không khí nốt rồi suy tư nhìn ra biển. Truyện Bảo Bối Sát Thủ Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo, cô một người bí ẩn làm bao nhiêu người phải e sợ trong giới Hắc đạo. Kĩ thuật bắn súng, dịch dung, đua xe không là gì đối với cô. Diệu Anh khó chịu nhìn Quế Chi xong quay sang người đàn ông đang ôm mình “bảo bối của bác bên kia” “Oaoaoaoaoa…Chi Nhi bảo bối, Anh Nhi bảo bối chán ghét papa, papa thật là đáng thương mà” ông Đặng ôm Quế Chi khóc dù…khuôn mặt ông không có một giọt nước mắt. Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc chương 427 | Đọc Chương 427: Thứ ba full - doc truyen Bao Boi Cua Tong GiAm Doc chương 427 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi q8V3. Truyện Bảo Bối Sát Thủ Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 11/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Bảo Bối Sát Thủ Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Bảo Bối Sát Thủ Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Bảo Bối Sát Thủ Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 11/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Tags truyện bách hợp tổng tài Cùng thân phận, cùng địa vị nhưng lại không có quá nhiều điểm giống nhau thì làm sao có thể yêu nhau. Tựa hồ như hai người họ đều có những khúc mắc trong lòng nên không thể nào đón nhận tình yêu từ người khác, vậy mà khi họ gặp nhau lại không kiềm chế được mà trao trái tim cho đối phương, một cách tự nguyện. Trong giới hắc đạo người ta luôn sợ hãi một con phi ưng bí ẩn, con phi ưng này lại là nữ nhân khiến người ta e dè về sự ghê gớm của cô. Kỹ thuật bắn súng, thuật dịch dung trong giới này kiếm đâu ra người có thể so sánh với cô. Bản thân cô luôn ghét những nam nhân có hình xăm chó sói ở cánh tay phải, bởi kí ức của cô gắn liền với những nỗi đau liên quan đến nó. Từng rơi vào tay của kẻ thù, cô chứng kiến cảnh mẹ mình bị bao người đàn ông cưỡng hiếp. Cô trở nên đáng sợ như hôm nay chính là vì kí ức kia, nhưng không ai biết được là tận sâu trong con người cô lại tồn tại một thứ tình cảm rất dịu dàng, rất nữ tính. Cũng giống như cô, trong giới hắc đạo hắn là một con báo mà người khác sợ hãi. Hắn xưa nay không gần nữ sắc, bởi lẽ tình cảm của hắn đã in dấu hình ảnh của cô bé năm xưa. Hai người họ gặp nhau, như một mảnh ghép hoàn hảo nhưng là một người ghét nam nhân, một người không gần nữ sắc, tình yêu có thể nảy sinh sao? Đoạn kí ức mà cô mất đi khi còn nhỏ có hình ảnh của hắn, cô bé đánh cắp trái tim hắn lại chứa bóng dáng của cô. Điều gì đã từng xảy ra? Mời các bạn cùng theo dõi. Danh sách chương Chương 1 Tĩnh lặng Chương 2 Oan gia ngõ hẹp Chương 3 Buổi picnic chia li Chương 4 Tại sao lại bỏ mình? Chương 5 Bắt đầu một cuộc sống mới Chương 6 Mười hai năm sau Chương 7 Rốt cuộc ký ức sáu năm tôi mất tích là gì? – Gặp lại Chương 8 Đừng bỏ Anh Nhi – Anh Nhi, là cậu sao? Chương 9 Xin chào, mình là Quế Chi… Chương 10 Vì sao lại tránh tôi? Chương 11 Làm bạn Chương 12 Em đi du lịch chứ không phải đi giết địch!!! Chương 13 Nơi khởi đầu cũng sẽ là nơi kết thúc 1 Vùng biển quen thuộc Chương 14 Nơi khởi đầu cũng sẽ là nơi kết thúc 2 Gặp nạn – kí ức trở lại Chương 15 Nơi khởi đầu cũng sẽ là nơi kết thúc 3 Mình không xứng Chương 16 Trốn không được, tránh không thoát Chương 17 Hạ thuốc Chương 18 Quế Chi, mình nên làm gì với cậu đây? Chương 19 Nhà hàng “A và C – BF” Chương 20 Bị thương Chương 21 Động thai Chương 22 Anh Nhi, cầu xin cậu, mau tỉnh lại đi Chương 23 Bảo Khánh – Thủ lỉnh Chương 24 Lại trốn Chương 25 Bức tranh kỉ niệm Chương 26 Cuốn nhật kí của mẹ Chương 27 Bức thư uy hiếp – Bị tóm Chương 28 Tôi không muốn mất gia đình lần hai Chương 29 Lang Chương 30 Ông gọi đó là tình yêu sao? Chương 31 Lần này con đã cứu được mẹ – Gia đình đoàn tụ Chương 32 Eric Chương 33 Cuộc chiến ở phòng bệnh VIP 1 Chương 34 Mẹ con tâm sự Chương 35 Viên đạn bắn trượt Chương 36 Em muốn làm chỗ dựa cho Trâm Anh Chương 37 Chương 38 Máy ghi âm Chương 39 Có thêm manh mối Chương 40 Tiểu tam đẻ ra tiểu tam Chương 41 Xuất viện Chương 42 Diệu Anh của mẹ Chương 43 Tin dữ Chương 44 Kế hoạch dụ kẻ sau màn Chương 45 Takahaji Kiyoko Chương 46 Thăm người quen Chương 47 Cái Miệng Làm Hại Cái Thân. Chương 48 Kẻ Đứng Sau Màn Chương 49 Chuyện Xưa – Đại Kêt Cục Tổng hợp Chương Truyện Bảo Bối Sát Thủ Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo “update 11/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Thể loại hắc bang, tình cảm, sủng, có chút ngượcBeta Tinh TinhCô - Một con phi ưng bí ẩn làm bao nhiêu người phải e sợ trong giới Hắc đạo. Kĩ thuật bắn súng, dịch dung, đua xe không là gì đối với côCô - Một người vẻ ngoài luôn bày ra dáng vẻ lạnh nhạt, trên mặt viết một chữ thât to “Đừng làm phiền tôi”. Nhưng sâu trong trái tim của cô lại là một người dịu dàng, chu - Một người con gái với một đoạn kí ức mơ hồ, từ năm ba tuổi đến năm chín tuổi, cô không nhớ một chút gì hết. Cô – Mang một nỗi đau không thể xoá mờ. Ba tuổi, cô cùng mami bị kẻ thù của papa bắt cóc. Trong kí ức trẻ thơ đó, cô luôn phải chứng kiến mami bị hết tên đàn ông này đến tên đàn ông khác leo lên người mà cô không thể làm gì. Không chỉ vậy, cô còn chứng kiến mami bị hành hạ đến chết đi sống lại. Cô - Hận, hận tất cả đàn ông mang hình săm chó sói ở cánh tay phải. Chỉ cần thấy tên nào, cô sẽ bắt về hành hạ đến khi tên đó chết thì - Một con quỷ trong giới Hắc đạo mà khi mọi người nghe đến tên đều sợ mất mật. Hắn - Một con báo ẩn mình trong chốn thương - Một con quỷ không có trái tim. Không, nói chính xác là trái tim của hắn đã bị cô bé năm đó đánh cắp rồi. Thứ hắn quan tâm duy nhất chính là người nhà của - Một người không gần nữ sắc. Bao nhiêu nữ nhân có dã tâm muốn leo lên giường hắn nhưng đều bị hắn lạnh lùng ném đi không thương tiếc. Mọi người đều nói hắn bị ra sao khi hai người này gặp nhau? Hai người, một người hận nam nhân, một người không gần nữ sắc. Một người thờ ơ, một người lạnh lùng. Một con phi ưng và một con báo. Hai người, ai mới có thể hoà tan đối phương? Đánh giá từ 69 lượt Bảo Bối Sát Thủ Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo là tựa truyện ngôn tình hay nhất hiện nay, xoay quanh về cô – một con phi ưng bí ẩn làm bao nhiêu người phải e sợ trong giới Hắc đạo. Kĩ thuật bắn súng, dịch dung, đua xe không là gì đối với côCô - Một người vẻ ngoài luôn bày ra dáng vẻ lạnh nhạt, trên mặt viết một chữ thât to “Đừng làm phiền tôi”. Nhưng sâu trong trái tim của cô lại là một người dịu dàng, chu - Một người con gái với một đoạn kí ức mơ hồ, từ năm ba tuổi đến năm chín tuổi, cô không nhớ một chút gì hết. Cô – Mang một nỗi đau không thể xoá mờ. Ba tuổi, cô cùng mami bị kẻ thù của papa bắt cóc. Trong kí ức trẻ thơ đó, cô luôn phải chứng kiến mami bị hết tên đàn ông này đến tên đàn ông khác leo lên người mà cô không thể làm gì. Không chỉ vậy, cô còn chứng kiến mami bị hành hạ đến chết đi sống lại. Cô - Hận, hận tất cả đàn ông mang hình săm chó sói ở cánh tay phải. Chỉ cần thấy tên nào, cô sẽ bắt về hành hạ đến khi tên đó chết thì - Một con quỷ trong giới Hắc đạo mà khi mọi người nghe đến tên đều sợ mất mật. Cùng đọc truyện để tiếp tục theo dõi hoặc điểm qua tác phẩm Giảo Phụ của tác giả Cống Trà . beta Tinh TinhNghe Trâm Anh nói, Bảo Khánh ngây người ra. Cái gì mà không muốn mất gia đình lần hai? Cái cô nhi viện kia có ý nghĩa đặc biệt đến cô như vậy sao? Đặc biệt đến mức cô không màng sống chết, muốn đi đến cứu bọn họ như vậy sao? Vậy anh là gì? Chẳng lẽ Bảo Khánh anh không có một chút vị trí nào trong trái tim của cô sao? Chẳng lẽ, một tháng này việc anh làm, cô không hề cảm động dù chỉ một chút sao? Đang định bốc hỏa, Bảo Khánh chợt thấy đôi mắt của Trâm Anh ngấn nước. Hai hàng nước mắt bướng bỉnh chảy dài trên làn da rồi thấm vào mái tóc xoăn của cô. Nhìn hai hàng nước mắt kia, lửa giận của anh đột nhiên biến mất, một cỗ đau lòng nổi lên. Thả hai bàn tay đang nắm chặt cổ tay của cô ra, Bảo Khánh lau đi hai hàng nước mắt của Trâm Anh, dịu nhẹ nói “Đừng khóc, nếu khóc lòng tôi sẽ đau”Trâm Anh nghe thấy Bảo Khánh nói vậy, nước mắt uất ức cùng đau lòng chảy càng ác liệt. Hai tay được thả tự do của cô vòng qua đằng sau lưng anh mà đấm mạnh như phát tiết hết những khó chịu trong lòng ra. Cô vừa khóc, vừa đấm, vừa mắng “Anh xấu xa, tại sao anh lại cản tôi chứ…anh biết hắn ta đã nói gì không?…anh biết tôi khi biết chuyện có bao nhiêu đau khổ không?…oaoao…”“Được, được, là anh xấu xa, anh đáng ghét, đừng khóc, ngoan, đừng khóc, anh giúp em cứu họ ra, ngoan, đừng khóc” Bảo Khánh mềm giọng dỗ. dỗ trẻ con không bằng. Hai người, người khóc, người dỗ, không ai chú ý đến, hoàn cảnh của hai người rất ư là…mập mờ. Nam trên, nữ dưới, trong khi đó, nữ nửa trên không mảnh vải che. Nữ vòng tay ra sau lưng nam đánh nhưng nhìn như hai người đang ôm nhau. Nhìn kiểu gì vẫn thấy hai người rất mập mờ. Nếu không có một người không biết một chút quy củ nào, không một chút dịu dàng nào mở cửa phá đám thì chắc hai người cũng không phát hiện ra tình cảnh của mình đâu.“Anh Nhi…Anh Nhi…nghe nói cậu bị…” Quế Chi đúng chuẩn là một cô gái chưa thấy người mà đã nghe thấy tiếng. Cô không màng bên trong là gì, không màng vệ sĩ cản mà mở mạnh cửa, chạy vào trong phòng. Nhưng khi nhìn thấy tình cảnh trong phòng thì câu nói đang nói bị nghẹn lại trong cổ họng. Mãi một phút sau cô mới phun ra được một chứ “…thương”.Quế Chi lúc vừa mới tỉnh lại, cô liền chạy đi tìm Anh Nhi của cô. Bỏ qua lời cản của Bảo Kiệt, cô đi ra khỏi phòng. Nhưng vừa ra khỏi phòng, cô liền thấy đám vệ sĩ nhà cô đang đứng canh ở một phòng cách phòng của cô hai phòng. Đi đến hỏi mới biết bên trong là ông anh rể mặt lạnh và một “công nhân” bị thương nặng. Mà cô biết, cái người “công nhân” bị thương kia chắc chắn là Anh Nhi của cô. Nghe thấy Trâm Anh bị thương, trái tim của cô như ngừng đập, vội vàng chạy vào phòng. Ai ngờ…Bảo Kiệt ngao ngán đi theo sau Quế Chi. Thật sự anh không biết, vì sao anh lại đi yêu cái cô nàng này nữa. Thật là năng động mà, năng động đến mức làm cho anh đau đầu. Nhưng thật chết tiệt, anh lại yêu cái năng động này của cô. Thật sự không biết nên làm gì với cô nữa. Vào sau Quế Chi, nhưng Bảo Kiệt cũng bị tình cảnh này làm cho giật mình đứng hình. Đây là cái tình cảnh gì vậy? Có ai cho anh biết cái cảnh gì đang xảy ra đây? Kia có phải là ông anh hai lạnh lùng của anh? Chắc chắn là không có ai nhập vào hay đầu anh ấy bị vật thể lạ nào đập phải không?... Nhưng rất nhanh, anh nhanh chóng định thần lại. Vội vàng che mắt của Quế Chi lại, cười gượng với hai người đang ngại ngùng kia nói “Hai người cứ tiếp tục, em không quấy rầy, em không quấy rầy. Hề hề, hề hề”.Quay trở về hai đương sự của chúng ta, hai người thực sự không ngờ đến sẽ có người chạy vào. Hai người sững sờ đến khi hai người kia đi ra, để lại câu nói rất là mập mờ. Vì vậy, hai người mới nhìn lại tình cảnh của hai người. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn, Trâm Anh cảm thấy, mặt cô nóng rang lên. Cô thật sự muốn tìm một cái hố để chui xuống mà. Tại sao cô không nhớ, áo của cô bị cắt rách phần trên. Đã vậy cái tư thế nằm của cô và Bảo Khánh, thật sự không muốn người ta hiểu lầm cũng khó. Còn Bảo Khánh, cảm thấy người trong ngực đang lúng túng, anh đành luyến tiếc ngồi dạy, tiện tay cầm chiếc áo khoác công nhân vắt ở chiếc ghế cạnh giường phủ lên nửa người trên của cô. Thôi, tha cho cô lần này. Mấy tháng sau anh sẽ đòi lại bằng đủ thì thấy không còn sức nặng nữa, Trâm Anh vội vàng ngồi dạy, khoác tạm áo vào. Không khí của hai người rơi vào lúng túng cùng ngượng ngùng. Một lúc lâu sau, Bảo Khánh đứng lên nói “Anh sẽ nhờ người đi mua đồ cho em, em ở nguyên trong phòng, đợi một chút chúng ta về Hà Nội”.“Tôi đã nói là không thể về bây giờ rồi” Trâm Anh bỏ qua sự ngượng ngùng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Bảo Khánh nói. Trong mắt cô bây giờ là sự kiên định không thể nào lay chuyển.“Haizzzz….được rồi, anh đưa em đi cứu bọn họ. Nhưng em phải nghe lời anh” Bảo Khánh nhìn thấy ánh mắt của Trâm Anh không có một chút thỏa hiệp nào liền thở dài nói. Thật là một cô gái vừa cố chấp lại vừa cứng đầu mà.“Được” Trâm Anh suy nghĩ một lúc rồi đồng ý luôn. Chỉ cần đi cứu được mọi người, ai đưa cô đi, cô không quan tâm mà cũng chẳng buồn quan tâm.……………………………….Năm chiếc xe ô tô BMW phi nhanh trên con đường cao tốc trên đường núi yên tĩnh vắng vẻ. Năm chiếc xe này đi như đang đua với tử thần vậy. May mà không có chiếc xe nào đi ngang qua đây, không chắc bọn họ gặp ông bà tổ tiên sớm mất. Năm chiếc xe cứ phi nhanh như vậy cho đến khi chiếc xe đầu nhìn thấy một chiếc xe tải đang đậu ở một con đường lên núi. Người tài xế của xe đầu gia hiệu cho bốn xe đằng sau giảm tốc độ rồi năm chiếc xe đi đến bên cạnh xe tải mới dừng lại. Bảo Khánh ra hiệu cho vệ sĩ xuống kiểm tra chiếc xe tải đó. Đến khi bọn họ kiểm tra xong, mấy tên vệ sĩ đều đồng loạt lắc đầu ý bảo không có ai ở trong xe. Bảo Khánh nhận khẩu súng ở trong tay Thiện Tâm, nhìn Trâm Anh nghiêm túc nói “Em ngoan ngoãn ở trong xe, đợi anh. Yên tâm, anh sẽ mang bọn họ hoàn hảo về cho em”. Nói xong, không quên đặt một nụ hôn lên trán của Trâm Anh rồi mới xoay người. Bảo Khánh đi xuống, dẫn theo gần một nửa đám vệ sĩ và Thiện Tâm đi lên ngồi nhà hoang trên Anh qua một lớp cửa kính xe, nhìn bóng dáng dần khuất dần của Bảo Khánh rồi lạnh lùng nhìn lên bóng dáng ngôi nhà hoang lúc ẩn lúc hiện trên núi kia. Trên kia, cha mẹ cô đang ở trên đó. Đôi mắt của Trâm Anh dần lạnh xuống. Cô chuyển ánh mắt từ ngôi nhà đó về phía chiếc xe tải đang yên lặng ở đó. Cô không để ý đến những tên vệ sĩ cầm dung cảnh giác đứng ngoài xe, mở cửa bước xuống và đi về chiếc xe tải………………………………………..Bảo Khánh nhờ ánh trăng soi rọi, mem theo con đường mòn đi lên. Đến khi đến nơi, Bảo Khánh ra hiệu mọi người cùng núp vào túm cây gần đó, nhìn ngôi nhà hoang cô độc và âm u đứng giữa một mảnh đất trống trên núi. Chắc hẳn ngôi nhà này từng là một nhà máy của công ty nào đó. Nhưng nhìn qua nó, anh đoán nó đã bị bỏ hoang mấy năm đạn cho khẩu sủng trong tay, anh nhìn hai tên đang uể oải đứng gác ngoài cửa. Nhìn Thiện Tâm, anh lạnh lùng nói “Cậu dẫn một tốp người đi dò xung quanh, gặp tên nào, giết không để ý. Nếu không có ai thì tìm lối đằng sau, đột nhập vào, tìm nơi con tin bị giam giữ rồi giải thoát cho họ”.“Dạ” Thiện Tâm nói xong, xoay người dẫn đầu một tốp người men theo những túm câu, xung quanh khu Khánh ở lại, nhìn hai tên đang đứng gác, anh nói “Giết”.Hai tên vệ sĩ lôi khẩu súng bắn tỉa ra, nhắm vào đầu hai tên đang đứng mà bắn. Ngay lập tức, hai tên đồng thời ngã xuống. Thấy không có ai đến nữa, Bảo Khánh dẫn đầu đi về phía cửa. Một tên vệ sĩ đi lên trước, mở cửa hé hé. Bên trong là một mảng tối thui. Xác đinh không có ai, Bảo Khánh đi vào bên trong. Nhưng bên trong, ngoại trừ ánh trăng yếu ớt xuyên qua những ô cửa sổ chiếu vào bên trong và những thùng đồ cũ ra thì chẳng có bất cứ một của Bảo Khánh có tất cả sáu người tính cả anh. Tất cả bọn họ đều quay lưng vào nhau, cảnh giác nhìn tứ phía. Nhưng bọn họ không ngờ rằng, vừa mới ra đến giữa khu nhà, đột nhiên bọn họ bị một tấm lưới dày, to và nặng chùm lên. Ngay lập tức, sau những thùng hàng cũ kia có hơn mười tên mặt mũi dữ tợn cầm súng chĩa thẳng vào bọn họ. Lúc này, từ bên trong một gian phòng đi ra, một người đàn ông trung niên. Tay ông cầm một cây gậy gỗ khắc hình một con rồng, đi từng bước tập tễnh đến trước mặt Bảo Khánh. Trên mặt ông có một vết sẹo dài từ trán đến cằm, qua ánh trăng yếu ớt chiếu vào, nhìn mặt ông lúc này thật sự rất là dữ tợn. Thân hình ông hơi gầy một chút, nhưng cũng rất cao khỏe. Nếu không có vết sẹo trên mặt kia thì chắc hẳn thời thanh thiếu niên ông là một cậu thanh niên làm siêu lòng không biết bao nhiêu cô bước đến bên cạnh Bảo Khánh, giọng nói thô tục vang lên “Mày là ai? Sao lại xông vào nơi này?”“Sơ cùng những đứa trẻ ở cô nhi viện ở đâu?” Bảo Khánh lạnh lùng nhìn ông ta hỏi. Ánh mắt của anh làm cho người đàn ông đó lạnh sống lưng. Nhưng ông ta rất nhanh bỏ qua cảm giác đó. Ông ta cười khẩy nói “Thì ra mày là nhân tình của con nhỏ đó. Tưởng con gái của Phan Thanh Phong sẽ phải như thế nào. Hừ…thì ra chỉ là một nhóc con sợ chết thôi”.“Tôi hỏi ông, các sơ và những đứa trẻ, bọn họ ở đâu?” Bảo Khánh nói, trong mắt anh không riêng sự lạnh lùng mà thêm vào đó là sát khí nồng đậm làm cho người đàn ông kia và thuộc hạ của ông ai cũng run sợ. Không để ý những khẩu súng đang chĩa thẳng vào người anh, Bảo Khánh giơ khẩu súng lục trong tay, chĩa thẳng vào đầu của người đàn ông đó. Thật không nghi ngờ, nếu chỉ cần anh bóp cò thì người đàn ông kia sẽ trở thành một cái xác trống không. Đám vệ sĩ của anh thấy anh giơ súng thì đồng loạt cũng giơ súng theo.“Hừ, bọn chúng được tao đối xử rất là chu đáo. Ngược lại, tao thấy một thằng nhóc như mày thật là gan dạ đó. Nhưng, tao khuyên chú em một câu, để ý xung quanh đi. Chỉ cần mày bắn một viên đạn vào tao thôi, tao đảm bảo, người mày ngay tức khác thành tổ ong luôn…hahahahahaha…” người đàn ông nở nụ cười thô lỗ, đi từng bước kéo gần khoảng cách với Bảo Khánh hơn. Đến gần, ông nở nụ cười “Thật không ngờ, tổng giám đốc của Trần thị lại cầm súng. Nếu cảnh sát biết, vậy công ty nhà chú mày đóng cửa là ăn chắc rồi”.“Ông muốn gì thì mới đồng ý thả bọn họ ra?” Bảo Khánh hạ súng xuống, trầm mặt xuống nói. Đúng, nếu bây giờ anh động thủ, ắt sẽ mang thiệt thòi về mình. Vìvậy, điều tốt nhất bây giờ là đàm phán.“Tao chỉ cần con bé đó thôi” người đàn ông nở nụ cười “tao muốn đứa con duy nhất của Phan Thanh Phong đến đây”.“Tại sao ông lại muốn hại cô ấy, cô ấy đắc tội gì với ông sao?” Bảo Khánh lạnh lùng hỏi.“Không phải nó đắc tội với tao, mà là cha mẹ nó đắc tội với tao, cha mẹ nó nợ tao, chính cha mẹ nó đã khiến tao ra nông nỗi này…” người đàn ông đó trợn mắt nói. Vết sẹo dài đã làm mặt ông dữ tợn, nay lại càng dữ tợn hơn. Thật sự nếu có người nào nhìn ông lúc này chắc hẳn sẽ bị ông dọa cho tè ra quần mất. Chỉ vào vết sẹo trên mặt, người đàn ông nói “Vết sẹo này, chính là kiệt tác của tên khốn họ Phan đó. Ta hận Phan gia, ta muốn bọn họ sống không bằng chết”. Nhìn Bảo Khánh, người đàn ông đó cười lạnh nói “Mày cầu nguyện đi. Nếu qua hai mươi phút nữa mà tao không thấy con nhỏ họ Phan đó thì mày và bọn chúng sẽ cùng chôn thây ở đây” nói xong, ông ta xoay người bỏ lúc người đàn ông gần chạp đến tay nắm nửa của gian phòng ông vừa bước ra thì đột nhiên, một quả bom khói cay lăn đến chỗ của Bảo Khánh. Đám người Bảo Khánh thấy vậy thì đồng loạt bịt mũi lại. Mấy tên giang hồ cầm súng đứng ngoài không kịp phòng bị nên hít phải hơi cay, mắt bọn chúng tay xè. Theo phản xạ, bọn chúng đưa tay lên dụi mắt. Nhân lúc này, một bóng dáng nhỏ nhắn, trên lưng là một ba lô to, xuyên qua lớp khói cay, từng nhát dao chí mạng xuất hiện trên cổ của bọn chúng. Đến khi bọn chúng ngã xuống cũng không có phát hiện, bọn chúng chết như thế thấy tiếng động đằng sau, người đàn ông chống gậy quay lại. Đến khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn đó, ông ta cười to lên “Hahahaha…ta biết mà, cô bé ngày xưa dám trợn mắt với ta thì làm sao có thể nhát gan như vậy chứ…hahahahaha…”“Thì ra ông vẫn còn sống thật” Trâm Anh lạnh lùng nở nụ cười. Nụ cười cô, dưới ánh trăng được tô điểm bởi khuôn mặt có phần tái nhợt và vài giọt máu ở trên tạo cho người ta cảm giác lạnh thấu lưng. Nụ cười đó như nụ cười của quỷ vậy. Vứt con dao nhỏ dính máu về phía Bảo Khánh, Trâm Anh rút từ bên hông ra một khẩu súng lục, chĩa thẳng vào đầu của ông ta nói “Không sao, nếu ông chưa chết, vậy chính tôi sẽ tiễn ông đến với Diêm Vương. Tôi sẽ tiễn ông một đoạn…” Trâm Anh nói tới đây, đôi mắt lạnh đến cực điểm, nụ cười lại càng rực rỡ hơn. Cô nhìn thẳng người đàn ông đó, phun ra cái tên ác mộng thời ấu thơ của cô “…Lang”.……………………………………….Trên chiếc xe đang trên đường về Hà thành, Quế Chi giận dỗi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Thật đáng ghét. Trâm Anh đáng ghét, A Kiệt đáng ghét, ông anh mặt lạnh đáng ghét, ai cũng đáng ghét hết…seal ghét seal không?/ Quế Chi ghét ghét ghét ghét ghét…/ seal ghét seal nhiều vậy? thật đau lòng à nha *ôm ngực đáng thương*Nhìn cô như vậy, Bảo Kiệt không biết làm sao cho phải. Tạt xe vào bên lề đường, anh nở nụ cười sủng nịnh xoay người của Quê Chi đối diện với anh. Nhưng cô nàng nào đó giận dỗi, nhất quyết không quay đầu nhìn. Thở dài một cái, Bảo Kiệt dịu dàng nói “Chi, Trâm Anh và anh không cho em đi là vì muốn tốt cho em. Bây giờ em là phụ nữ có thai. Em cũng đã có tiền sử một lần động thai rồi. Vì vậy, anh thật sự không thể để em một mình. Đưa em về Hà Nội, ý muốn của anh là muốn em chăm sóc cơ thể của mình thật tốt. Em bây giờ không còn là một nữa rồi. Trong này…” Bảo Kiệt đưa tay xờ cái bụng hơi nhô của Quế Chi nở nụ cười dịu dàng nói tiếp “…trong này là con của chúng ta. Em bây giờ, làm gì cũng nên chú ý đến bản thân mình một chút. Em cũng biết, nếu em đau, anh cũng sẽ đau, con cũng sẽ đau vậy. Vì vậy, hứa với anh, em không làm chuyện mạo hiểm như hôm nay nữa. Được không?”Quế Chi quay đầu nhìn Bảo Kiệt, cúi đầu như đứa trẻ làm sai nói “Em biết. Nhưng, chuyện liên quan đến Anh Nhi, em thật sự không bỏ qua được. Biết anh với Anh Nhi là vì muốn tốt cho em. Nhưng em không hiểu sao, bản thân lại không kìm được mà giận dỗi với anh…” nói đến đây, Quế Chi đưa hai bàn tay nhỏ nhắn lên, ôm lấy khuôn mặt góc cạnh của Bảo Kiệt, nói tiếp “…em hứa với anh, từ này em sẽ không làm những chuyện nguy hiểm như vậy nữa. Được chưa?”Bảo Kiệt nghe thấy vậy, không kìm lòng được, một bàn tay nắm cằm của Quế Chi, một bàn tay giữ ót của cô rồi phủ đôi môi ấm áp của mình lên. Anh hôn đến khi Quế Chi cảm thấy choáng váng, gần hít thở không thông mới luyến tiếc rời đi. Trước khi rời đi, anh không quên cắn nhẹ vào đôi môi nhỏ nhắn đó.“Không cần lo lắng cho Trâm Anh, có anh hai ở đấy, cô ấy sẽ không có chuyện gì đâu” Bảo Kiệt an ủi Quế Chi xong mới thả cô rồi lại bắt đầu khởi động xe đi về Hàthành.

bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo